PVLC Mùa Thường
Niên Tuần XIX Thứ 5
và Thánh Gioana Phanxica Chantal ngày 12/8
Bài Ðọc I: (Năm I) Gs 3, 7-10a. 11. 13-17
"Hòm giao ước của Thiên Chúa sẽ
dẫn các ngươi qua sông Giođan".
Trích sách ông Giosuê.
Trong những ngày ấy, Chúa phán
cùng Giosuê rằng: "Hôm nay Ta sẽ bắt đầu tôn ngươi lên trước mặt
toàn thể Israel, để chúng biết rằng: Ta đã ở với Môsê thế nào,
thì cũng sẽ ở với ngươi như vậy. Phần ngươi, ngươi hãy truyền
lệnh này cho các thầy tư tế mang hòm giao ước rằng: "Khi các
thầy đã đến sông Giođan, các thầy hãy đứng giữa lòng sông".
Rồi Giosuê nói với con cái
Israel rằng: "Hãy tiến lại đây mà nghe lời Chúa là Thiên Chúa
các ngươi". Và Giosuê nói: "Cứ dấu này mà các ngươi nhận biết
Thiên Chúa hằng sống ở giữa các ngươi. Ðó là hòm giao ước của
Thiên Chúa, chủ tể địa cầu, sẽ dẫn các ngươi qua sông Giođan.
Khi các thầy tư tế mang hòm giao ước của Thiên Chúa, chủ tể địa
cầu, vừa đặt chân trong nước sông Giođan, thì nước phía dưới
tiếp tục chảy đi và khô cạn, còn nước phía trên thì dừng lại
thành một khối".
Vậy, khi dân nhổ trại để qua
sông Giođan, thì các thầy tư tế mang hòm giao ước đi trước dân.
Vừa khi những người mang hòm giao ước đến sông Giođan và chân họ
đụng nước, (suốt mùa gặt, sông Giođan tràn lan dọc theo hai bên
bờ) thì nước từ nguồn chảy xuống dừng lại một nơi, từ xa trông
như dãy núi kéo dài, từ thành Ađam đến luỹ Sarthan; còn phần
nước phía dưới chảy vào biển Araba tức là Biển Mặn, thì chảy cạn
hết. Dân vượt qua nhắm thẳng thành Giêricô. Các thầy tư tế mang
hòm giao ước của Thiên Chúa đứng yên trên đất khô, giữa sông
Giođan, và dân đi qua lòng sông khô cạn.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 113A,
1-2. 3-4. 5-6
Ðáp: Alleluia.
Xướng: 1) Hồi Israel ra khỏi
Ai-cập, nhà Giacóp thoát xa dân mọi, Giuđa đã trở nên cung
thánh, Israel biến thành vương quốc của Người. - Ðáp.
2) Biển khơi xem thấy và chạy
trốn, Giođan thì bước lại đàng sau. Núi non nhảy chồm lên như
bầy dê đực, các ngọn đồi như đàn chiên con. - Ðáp.
3) Biển ơi, can chi tới ngươi mà
chạy trốn, Giođan hỡi, can chi mà bước lại đàng sau? Núi non,
can chi mà chồm lên như bầy dê đực, các ngọn đồi như đàn chiên
con? - Ðáp.
Alleluia: Tv 110,
8ab
Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa,
mọi giới răn Chúa được lập ra cho tới muôn ngàn đời. - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 18, 21
- 19, 1
"Thầy không bảo con phải tha đến
bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Matthêu.
Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa
Giêsu rằng: "Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha
thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?" Chúa Giêsu đáp:
"Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần
bảy.
"Về vấn đề này, thì Nước Trời
cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước
hết người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc.
Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất
cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới
chân chủ và van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn,
và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả". Người chủ động lòng thương,
trả tự do và tha nợ cho y.
"Khi ra về, tên đầy tớ gặp một
người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng:
"Hãy trả nợ cho ta". Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van
lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết
nợ cho anh". Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho
đến khi trả nợ xong. Các bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ
tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu truyện. Bấy giờ chủ đòi
y đến và bảo rằng: "Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho
ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu
thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?" Chủ nổi giận, trao y
cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ.
"Vậy, Cha Thầy trên trời cũng xử
với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết
lòng tha thứ cho anh em mình".
Khi Chúa Giêsu nói những lời đó
xong, thì Người bỏ xứ Galilêa mà đến Giuđêa, bên kia sông
Giođan.
Ðó là lời Chúa.

Cảm Nghiệm Suy Niệm
Chúa Tha Thứ
nhưng vẫn không quên... tùy ở con nợ chúng ta!
Từ trách nhiệm sửa lỗi cho nhau trong bài Phúc Âm hôm
qua sang đến bổn phận tha thứ cho nhau trong bài Phúc Âm hôm
nay, hai bài Phúc Âm liên tục ở cuối đoạn 18 của Phúc Âm Thánh
ký Mathêu.
Thật vậy, bài Phúc Âm hôm nay
bao gồm câu trả lời của Chúa Giêsu cho câu hỏi của Tông Đồ
Phêrô: "'Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha
thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?' Chúa Giêsu đáp:
'Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần
bảy'".
Nghĩa là bao giờ cũng tha, không
bao giờ chấp nhất, dù có thế nào chăng nữa, dù có nhiều đến đâu
chăng nữa, dù có nặng đến mấy chăng nữa, thậm chí dù có cố tình
chăng nữa, chứ không phải chỉ tha khi đương sự vô tình, không
có ý gì. Và còn phải tự động tha nữa, chứ không cần phải được
xin lỗi mới tha, như Người đã dạy trong bài giảng Phúc Đức Trọn
Lành đối với những ai phạm đến chúng ta trước khi chúng ta dâng
của lễ cho Thiên Chúa (xem Mathêu 5:24).
Tất cả tinh thần nhân hậu và
thái độ bao dung của chúng ta như thế mới trung
thực phản ảnh Đấng được Chúa Giêsu kêu gọi "hãy thương xót như
Cha là Đấng xót thương" (Luca 6:36), một Đấng được Người ám chỉ
trong dụ ngôn về vị vương chủ tha nợ cho người bầy tôi của mình
trong bài Phúc Âm hôm nay:
"Về vấn đề này, thì Nước Trời
cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước
hết người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc.
Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất
cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới
chân chủ và van lơn rằng: 'Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn,
và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả'. Người chủ động lòng thương,
trả tự do và tha nợ cho y".
Ở đây chúng ta thấy vị vương chủ
này quảng đại bao dung đến độ chỉ cần người bầy tôi van
xin ông, không phải là van xin tha nợ mà chỉ van xin khất nợ để
rồi từ từ trả sau, cho dù không biết phải trả đến bao giờ mới
hết món nợ kếch sù ấy và cũng chẳng biết có thể trả nổi món
nợ ấy hay chăng, nhưng vị vương chủ vẫn "động lòng thương"
tự tha hết món nợ khổng lồ ấy cho người bầy tôi khốn khổ van xin
của mình.
Thế nhưng, cho dù được tha bổng
món nợ khổng lồ ấy, đến độ giá trị của món nợ này bằng cả nhà
của người bầy tôi mắc nợ: "Người này không có gì trả, nên chủ
ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ", vẫn
còn nguyên đó, chứ chưa hoàn toàn được xóa sổ, tùy theo thái độ
của con nợ bầy tôi này với chính con nợ của hắn.
Thật vậy, con nợ bầy tôi
này đã đối xử hoàn toàn ngược lại với những gì hắn được hưởng từ
vị vương chủ của hắn, như dụ ngôn Chúa tiếp tục cho biết như
sau:
"Khi ra về, tên đầy tớ gặp một
người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng:
'Hãy trả nợ cho ta'. Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van
lơn rằng: 'Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết
nợ cho anh'. Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho
đến khi trả nợ xong".
Con nợ của người bầy tôi này
cũng có cùng một cử chỉ và lời van xin khất nợ như hắn đã tỏ ra
với vị vương chủ của hắn, nhưng hắn vẫn không tha cho con nợ của
hắn là người chỉ nợ hắn chẳng là bao so với món nợ kếch sù của
hắn với vị vương chủ của hắn, đến độ, trong khi hắn được vị
vương chủ này tha hẳn cho cả món nợ, không phải trả nữa, thì hắn
lại "bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ
xong", nghĩa là lòng của hắn vẫn thù hắn chấp nhất con nợ
của hắn cho đến khi hắn trả thù cho bằng được, cho đến khi hắn
lấy lại công bằng, "mắt đền mắt, răng đền răng" (Mathêu
5:38).
Chính vì thế, món nợ kếch sù của
hắn với vị vương chủ của hắn vẫn chưa hoàn toàn xóa sổ là như
thế. Tóm lại, vấn đề xóa sổ nợ của chúng ta với Thiên Chúa là ở
chúng ta hơn là ở nơi Thiên Chúa, Đấng lúc nào cũng tha cho
chúng ta và mong chúng ta cũng tha cho nhau như Ngài tha cho
chúng ta, bằng không, tự chúng ta làm khổ mình, ở chỗ bị chính
bản thân mình là "lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ".
Chúng ta không tha cho nhau
nghĩa là chúng ta mặc nhiên không muốn được Thiên Chúa tha nợ
cho chúng ta, không chấp nhận ơn tha thứ của Thiên Chúa, ở
chỗ chúng ta muốn lấy được vài đồng bạc nợ nần của nhau
chẳng đáng là bao để trả nợ cả tỉ bạc với Thiên Chúa hay sao.
Tại sao chúng ta điên khùng đến như thế nhỉ?! Bài Phúc Âm hôm
nay đã kết thúc dụ ngôn với những lời của chính vị vương chủ
cũng là lời của Chúa Giêsu sau đó như thế này:
"Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo
rằng: 'Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì
ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn
ngươi như ta đã thương ngươi?' Chủ nổi giận, trao y cho lý hình
hành hạ, cho đến khi trả hết nợ. Vậy, Cha Thầy trên trời cũng xử
với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết
lòng tha thứ cho anh em mình".
Giáo huấn của Chúa
Kitô trong bài Phúc Âm hôm nay là phải tha thức cho những ai
phạm đến bản thân chúng ta luôn mãi, như chính Thiên Chúa đã thứ
tha cho bản thân mỗi người, một Vị Thiên Chúa là tình yêu vô
cùng nhân hậu, được tỏ ra ngay trong lịch sử cứu độ của dân Do
Thái, thành phần dân chính vì luôn phản loạn với Chúa của mình,
đáng lẽ đã bị Ngài hủy diệt 2 lần, khi họ thờ bò vàng khi mới
vượt qua Biển Đỏ chẳng bao lâu, và khi họ đòi trở về Ai Cập khi
gần vào Đất Hứa, mà Ngài vẫn nhẫn nại với họ, vẫn trung thành
với họ, vẫn hoàn thành được lời hứa của Ngài với tổ phụ họ, là
đem họ vào tận Đất Hứa, qua trung gian Gioduệ, như chính nhân
vật thay Moisen này đã thuật lại trong Sách Gioduệ ở Bài Đọc 1
hôm nay về biến cố vượt qua Sông Dược Đăng (Jordan) như sau:
"Trong những ngày ấy, Chúa phán
cùng Giosuê rằng: 'Hôm nay Ta sẽ bắt đầu tôn ngươi lên trước mặt
toàn thể Israel, để chúng biết rằng: Ta đã ở với Môsê thế nào,
thì cũng sẽ ở với ngươi như vậy... Rồi Giosuê nói với con cái
Israel rằng: 'Hãy tiến lại đây mà nghe lời Chúa là Thiên Chúa
các ngươi'. Và Giosuê nói: 'Cứ dấu này mà các ngươi nhận biết
Thiên Chúa hằng sống ở giữa các ngươi. Ðó là hòm giao ước của
Thiên Chúa, chủ tể địa cầu, sẽ dẫn các ngươi qua sông Giođan.
Khi các thầy tư tế mang hòm giao ước của Thiên Chúa, chủ tể địa
cầu, vừa đặt chân trong nước sông Giođan, thì nước phía dưới
tiếp tục chảy đi và khô cạn, còn nước phía trên thì dừng lại
thành một khối'. Vậy, khi dân nhổ trại để qua sông Giođan, thì
các thầy tư tế mang hòm giao ước đi trước dân. Vừa khi những
người mang hòm giao ước đến sông Giođan và chân họ đụng nước,
(suốt mùa gặt, sông Giođan tràn lan dọc theo hai bên bờ) thì
nước từ nguồn chảy xuống dừng lại một nơi, từ xa trông như dãy
núi kéo dài, từ thành Ađam đến luỹ Sarthan; còn phần nước phía
dưới chảy vào biển Araba tức là Biển Mặn, thì chảy cạn hết. Dân
vượt qua nhắm thẳng thành Giêricô. Các thầy tư tế mang hòm giao
ước của Thiên Chúa đứng yên trên đất khô, giữa sông Giođan, và
dân đi qua lòng sông khô cạn".
Thật vậy, chính trong tình trạng
dân Chúa phản loạn mà Thiên Chúa vẫn thực hiện được những lời
Ngài hứa cho họ, mục đích chính yếu là để thánh hóa họ xứng với
Ngài là Đấng Thánh, như được chính các dân tộc chung quanh và
thiên nhiên tạo vật chứng kiến thấy vinh quang của Ngài nơi
những gì Ngài làm cho dân Ngài, như Thánh Vịnh 113 ở bài Đáp Ca
hôm nay diễn tả:
1) Hồi Israel ra khỏi Ai-cập,
nhà Giacóp thoát xa dân mọi, Giuđa đã trở nên cung thánh, Israel
biến thành vương quốc của Người.
2) Biển khơi xem thấy và chạy
trốn, Giođan thì bước lại đàng sau. Núi non nhảy chồm lên như
bầy dê đực, các ngọn đồi như đàn chiên con.
3) Biển ơi, can chi tới ngươi mà
chạy trốn, Giođan hỡi, can chi mà bước lại đàng sau? Núi non,
can chi mà chồm lên như bầy dê đực, các ngọn đồi như đàn chiên
con?
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL.
Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm
hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
Thu.5.XIX.TN.mp3
ThanhGionnaPhanxicaChantal.mp3 / https://youtu.be/l19AeSgb8YM
